Lời hay ý đẹp
Lòng biết ơn, sự nể phục cùng với những tình cảm chân thành của các thế hệ học trò dành tặng giáo viên trường THPT Võ Thành Trinh.
Hòa Bình, Ngày 25 Tháng 10 Năm 2018
Kính gửi cô Đặng Thùy Trang yêu mến!
Em là Đặng Thị Quyển Nghi là đứa học trò ngoan, hiền của cô. Thời gian thấm thoát trôi cũng gần một năm rồi cô nhỉ. Mới ngày nào chúng em còn được cô chỉ dạy tận tình nhưng giờ đây cô đã không còn dạy chúng em nữa. Em nhớ ngày đó khi em mới lên lớp 11 và gặp cô. Ấn tượng đầu tiên của chúng em về cô đó là chất giọng nghiêm túc nhưng đầy tình cảm. Buổi đầu tiên lên lớp, cô đã hỏi thăm tất cả các bạn để xem bạn nào có hoàn cảnh khó khăn thì cô xin nhà trường giúp đỡ. Ngay sau đó cô bắt tay vào việc ổn định lại lớp học. Khi học với cô em cảm thấy cô là một giáo viên nghiêm khắc, thẳng thắn, có tình cảm sâu sắc, hết lòng vì học sinh của mình. Cô là người thưởng phạt công minh. Mỗi khi các bạn vi phạm nội quy, cô đưa ra những hình phạt nghiêm khắc. Khi các bạn làm việc tốt, hay ngoan ngoãn thì cô thưởng cho các bạn các túi kẹo nhỏ để khích lệ tinh thần. Chúng em hiểu đằng sau những hình phạt nghiêm khắc ấy của cô là tấm lòng mong chúng em khôn lớn, trưởng thành hơn.
Vậy mà trong một năm học với cô chúng em đã phạm quá nhiều sai lầm khiến cô phải buồn lòng. Chúng em thật lòng xin lỗi cô và cũng cảm ơn cô đã không bỏ rơi chúng em, ngược lại cô đã thương yêu chúng em, trao cho chúng em nhiều tri thức, dạy chúng em cách đối nhân xử thế, cách làm người thật đúng nghĩa và có ích.
Chúng em cảm thấy thật buồn, khi hay tin cô bị bệnh và cô xin nghỉ dạy để điều trị bệnh. Các bạn rủ nhau qua thăm cô thấy dáng vẻ xanh xao, người thì lại ốm chúng em cảm thấy thương cô biết bao. Thật buồn là từ đây chúng em không còn thấy bóng dáng của cô trong trường, sẽ không còn nhìn thấy những nụ cười trên khuôn mặt của cô khi chúng em đạt một thành tích nào đó. Chúng em sẽ mãi nhớ những bài học của cô. Không gì khiến cô hạnh phúc hơn là biết những đứa học trò của cô luôn cố gắng học tập, rèn luyện phải không ạ! Và hình ảnh cô cùng ngôi Trường THPT Võ Thành Trinh thân yêu sẽ khắc sâu trong trái tim chúng em. Thư đã dài cuối cùng em xin chúc cô sẽ mau hết bệnh, luôn được mạnh khỏe nhé cô.
Học sinh thân yêu của cô
Đặng Thị Quyển Nghi
Hòa An, ngày 19 tháng 11 năm 2018
Thầy D kính mến !
Sẽ chẳng có ngày nào thích hợp hơn hôm nay để gửi một lời cảm ơn đến thầy. Một lời cảm ơn chẳng còn khó nói như mọi ngày.
Trong tiếng Anh, từ “Present” vừa có nghĩa là hiện tại, vừa có nghĩa là món quà. Và cuộc sống này thực chất từng giây phút của hiện tại đều là một món quà. Và chỉ khi hiện tại trở thành quá khứ thì người ta mới nhận ra. Cũng như khi thầy còn đứng lớp dạy chúng em, đó là một món quà đáng quí của thời điểm lúc ấy, mà em có nhận ra đâu, cho đến tận hôm nay, khi không còn học cùng thầy nữa em mới hiểu những điều đáng trân trọng của những ngày thật lâu trước đó.
Sự nhiệt huyết, say mê của thầy trên bục giảng có lẽ thầy sẽ chẳng bao giờ nhận ra rõ ràng được. Như thể Tiếng Anh là tâm huyết, là đam mê, là một cái cây có bộ rễ rộng ăn chặt trong tim thầy. Đó chẳng còn đơn thuần là một môn học mà thầy phải ngày ngày lên lớp nữa. Đó đúng hơn là nơi thầy gửi tâm huyết của mình vào.
Thầy đã luôn giúp chúng em học Tiếng Anh tốt hơn bằng ngọn lửa yêu nghề, bằng động viên và tạo cho chúng em những cơ hội. Đã có lần thầy cho chúng em luyện nói bằng cách kể chuyển. Có những câu chuyện thật dài, thật chán, phát âm lệch lạc. Vậy mà thầy vẫn nghe đến hết, thầy nhắc nhở những lỗi phát âm rồi thầy còn viết cả câu chuyện ấy lên bảng. Nói thật, nhìn thôi em đã thấy mỏi nhừ cả tay thay thầy. Thầy viết để chỉ chúng em thấy từ vựng mới và cả những cấu trúc bên trong câu chuyện. Và còn nữa, những câu hỏi thật ngớ ngẩn, như thể chẳng cần phải trả lời. Thế nhưng thầy đã dùng thái độ nghiêm túc để giải quyết những câu hỏi ấy
Bên cạnh sách vở và tài liệu, phấn trắng và bảng xanh. Thầy còn kể chúng em nghe về thế giới bên ngoài. Về việc Albert Enstein nghiên cứu ra năng lượng hạt nhân. Về Elvis Presley là nghệ sĩ đầu tiên có thu nhập cao nhất. Hay về tính thiền trong nhạc Trịnh Công Sơn. Đa dạng và phong phú, Thầy thật sự biết nhiều điều, rất uyên bác, đó là điều em luôn ngưỡng mộ và học hỏi, phấn đấu ở thầy.
Và em còn học ở thầy nhiều hơn mỗi điều ấy. Học cách làm người, học yêu thương gia đình. Thầy dạy chúng em bài học cuộc sống cả bằng lời và cả bằng hành động. Em vẫn nhớ hay nhìn thấy hình ảnh thầy tưới nước cho cây cối trong sân trường. Đó là cách thầy dạy chúng em yêu thiên nhiên. Rồi việc thầy chẳng bao giờ nổi giận, dù cho có lúc lớp thật ồn ào, thầy chỉ nói một câu nói đùa nào đó để mọi người im lặng. “Đừng để tôi nổi giận, đó là một rừng đáng sợ”, vâng, em chưa bao giờ thấy khu rừng đó cả. Chính hành động này, thầy lại dạy chúng em cách sống bình tĩnh, vui vẻ lẫn bao dung.
Một điều thầy thương bảo chúng em đó là yêu thương gia đình mình. Có thể đó là thứ tình cảm có sẵn trong mỗi con người, chẳng cần phải học từ ai cả, nhưng thầy thật thật sự đã dạy chúng em, dạy chúng em cảm nhận sâu sắc hơn về thứ tình cảm ấy và nhắc chúng em về sự yêu thương mọi lúc đối với gia đình . Em đang nhớ về bài luận văn hôm ấy . “Giới thiệu về một người nào đó”. Và thầy hiểu rõ mà! Lũ trẻ như chúng em sẽ chọn nói về thần tượng của mình mọi lúc có thể. Và lần đó cũng không phải là ngoại lệ. Ngày hôm đó, thầy đã nói với chúng em một điều : “Ai cũng có quyền hâm mộ một người nào đó, có thần tượng là một điều tốt. Nhưng ở cái tuổi của thầy thì thầy cảm thấy cha mẹ là nhất. Chẳng một thần tượng nào bằng cha mẹ của mình”. Như một ngón tay chỉ thằng vào mặt mà chúng em cố trốn tránh. Xin lỗi thầy, vì khi ấy đã có một xíu giận dỗi. Nhưng sau tất cả, thầy ơi, em hiểu, thầy luôn muốn chúng em yêu gia đình nhiều hơn. Em hiểu rằng đấy là điều thầy luôn muốn gửi gắm và nhắc nhở. Thầy đã cho chúng em biết rằng gia đình là vô giá nhưng lại không vô hạn và chúng em phải trân trọng. Sự giận dỗi nhỏ bé đó lại hóa thành sự biết ơn về bài học hôm ấy.
Thầy còn hay nhắc chúng em về cách cư xử sao cho đúng đắn với mọi người, đặc biệt là lời nói, thứ dễ gây tổn thương người khác nhưng lại là thứ khó kiểm soát nhất.
Em biết rồi, thầy ạ, cách sống quan trọng nhất, là sống sao cho đến khi cả hiện tại và tương lai đều trở thành quá khứ, ta không cò điều gì phải hối hận. Em sẽ luôn nhớ như vậy, như cách nhớ về thầy. Nhớ về thầy là nhớ về bài học thầy dạy.
Hai chữ “cảm ơn”, hôm nay em gửi đến thầy. Thật gọn, nhưng em mong nó mang nhiều sự biết ơn hơn hai chữ vỏn vẹn ấy.
Cuối cùng, xin chúc thầy luôn khỏe mạnh và hạnh phúc
Cảm ơn thầy vì đã cho chúng em “từ vựng” và “ngữ pháp” để chúng em có thể tự hoàn thiện quyển tiểu thuyết của đời mình .
Học trò của thầy
Đức Ngọc
Hoà Bình, ngày 1 tháng 11 năm 2018
Kính gửi thầy hiệu trưởng Trần Nguyễn Khái Hưng, trường trung học phổ thông “Võ Thành Trinh” thân mến. Trước hết em gửi đến thầy lời chúc sức khoẻ, hạnh phúc và trường của mình ngày một phát triển hơn.
Thầy kính mến!
Tháng 11 đã về, còn nhớ ngày này hai năm trước, em cùng với các bạn và thầy cô có cả thầy dự lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, với nhiều cảm xúc vừa mới lạ, bỡ ngỡ hào hứng vui tươi, bởi đó là buổi lễ đầu tiên em được tham dự cùng với thầy tại trường mình, nhưng giờ đây một ngày lễ nhà giáo mới lại sắp bắt đầu, em không còn hào hứng cười tươi như trước nữa, vì em chợt nhận ra rằng đây là buổi lễ cuối cùng em được diện áo dài trắng được trao tặng cho thầy những bó hoa tươi đẹp gửi đến thầy những lời cảm ơn chân thành với những lời chúc tốt đẹp đến thầy thân thương.
Thầy ơi! Ba năm trôi qua thật nhanh phải không thầy? nhớ ngày nào còn bỡ ngỡ bước vào lớp 10 nhiều cảm xúc khó tả, nhờ vào những lời giới thiệu mà chúng em may mắn được thầy nhận lời dạy thêm cho chúng em, mặc dù thầy rất bận, khi ấy thầy còn đang là hiệu phó của trường. Khi gặp thầy, em cảm thấy hơi sợ thầy vì ở thầy luôn nghiêm khắc, thậm chí để thấy thầy cười là một điều vô cùng hiếm hoi.
Buổi học đầu tiên cũng bắt đầu mọi thứ khác hoàn toàn với những gì em nghĩ, thầy hiền hoà, triều mến, ân cần giảng dạy chúng em. Thầy giải kỉ càng chi tiết từng câu bài tập để chúng em hiểu sâu hơn rõ hơn. Thầy luôn giúp chúng em khai thác thật nhiều cách giải trên một bài, thầy tìm thật nhiều phương pháp hay bổ ích cho chúng em, giúp em và các bạn học hiệu quả hơn.
Không chỉ dạy kiến thức mà thầy còn dạy kỹ năng, đạo đức giúp chúng em hiểu biết nhiều hơn ngoài xã hội. Đặc biệt, thầy rất hài hước, khác với hình ảnh em đã nghĩ về thầy trước đó, thầy hay nói đùa làm chúng em thoải mái. học tập cũng tốt hơn. Được học với thầy em thấy mình rất may mắn thầy bởi thầy tài giỏi, thành đạt và cực kì nghiêm túc. Cũng chính vì vậy em luôn dành một sự ngưỡng mộ và sự kính quí đặc biệt với thầy. Thầy dần trở thành một tấm gương hoàn hảo để chúng em noi theo, phải thành người thành đạt, có trách nhiệm, nghiêm túc với bản thân và công việc.
Lòng ngưỡng mộ ấy lại còn được tăng lên gấp bội, vào cái ngày mà thầy là một trong những nhân vật chính là ngày Nhà giáo Việt Nam (2016-2017) lúc em còn học lớp 10. Em cùng các bạn đã chuẩn bị một bó hoa xinh tươi đặc biệt dành riêng cho thầy buổi lễ vừa kết thúc cũng là lúc các học sinh gửi những điều tốt đẹp đến thầy cô lúc ấy, các em chạy đến chỗ thầy nhưng chẳng thấy thầy đâu. Một điều em vô cùng ngạc nhiên và cảm phục, khi tất cả giáo viên đang vui cùng các học trò của mình, chụp những bức ảnh kỷ niệm dưới sân thì thầy lại nhanh chóng trở lên phòng làm viêc và tiếp tục giải quyết công việc. Một người thầy mà em ngưỡng mộ thật đáng yêu quí nể phục. Em và các bạn mang hoa vào tặng thầy với nhiều cảm xúc khó tả giữa các thầy trò.
Hết năm lớp 10 thầy thăng chức hiệu trưởng công việc của thầy ngày càng nhiều hơn. Em biết thầy rất bận trong một thời gian biểu dày đặt từ hàng trăm cuộc họp hành trong một năm, đọc và kí hàng chục công văn, báo cáo, những buổi tiệc tùng chiêu đãi được/bị người ta mời mọc hay được/phải mời mọc ngời ta. Thầy luôn tất bật với hàng vạn công việc có tên và không tên, nhưng thầy vẫn chuẩn bị thật tốt bài giảng, các câu bài tập và chỉ dạy các em tận tình. Sau giờ làm việc mệt nhọc thay vì về bên gia đình nghỉ ngơi thì thầy lại dành thời gian cho chúng em. Dù có mệt nhưng vẫn giữ sự vui tươi và chỉ dạy chúng em một cách hiệu quả. Thầy không những giúp chúng em vững vàng môn toán, mà còn luôn tạo cho chúng em một môi trường học tập tốt đẹp, tiện nghi, ngày càng hiện đại, cho chúng em có thể học và chơi lành mạnh.
Cuối học kỳ I năm lớp 11, thầy phải đi công tác đến tháng 12 năm sau nên nhóm học cũng phải dừng lại, em cảm thấy rất buồn nhưng vẫn luôn yêu quý thầy, luôn dành cho thầy một sự tôn trọng nhất định và một tình cảm xuất phát từ sự ngưỡng mộ, kính nể. Mặc dù không còn học thầy nhưng thầy vẫn quan tâm thầy thường gửi bài tập cho chúng em làm, theo lời giải tỉ mỉ. Chúng em luôn biết ơn và yêu quý thầy. Năm nay, chúng em đang đứng trước ngưỡng cửa tương lai của bản thân, thầy luôn nhắn nhủ tạo niềm tin hun đúc ý chí để chúng em ra sức học tập, chuẩn bị thật tốt trong kì thi sắp tới.
Một năm học nữa lại sắp kết thúc, em sắp phải rời xa bạn bè và những thầy cô khác để bước đi trên đoạn đường hoàn toàn mới của cuộc đời. Em luôn nhớ ơn của thầy, luôn xem thầy là tấm gương là động lực để em phấn đấu thành người có ích, tài giỏi. Với em, thầy như người kỹ sư tâm hồn, người đang tạo ra cho xã hội và cuộc sống này những sản phẩm tốt đẹp mang tên con người. Cuối thư, em mong rằng thầy luôn giữ gìn sức khoẻ và làm cho trường mình ngày một vững mạnh và em cũng tự hứa sẽ quyết tâm chinh phục được mơ ước của mình.
Hồng Nhi – 12C1